Ở trong cơ ngơi hàng nghìn mét vuông nhưng không hề có con cháu, câu chuyện của cụ về những bó sen khiến mọi người phải suy ngẫm.

Nếu ai từng có dịp ghé về Bình Dương, đi qua quốc lộ 13 từ Thủ Dầu Một đi Bến Cát vào buổi chiều tà, chắc hẳn sẽ bắt gặp hình ảnh ông lão đầu trọc da đen sạm, người gầy gò cởi trần ngồi bán sen bên ven đường. Bà con nơi đây đã quá quen thuộc với hình ảnh này, thậm chí người ta còn quên cái tên thật Nguyễn Văn Xuân mà chỉ nhớ tới một “ông cụ bán sen”.

Cụ ông ngày ngày bán những bó sen thơm ngát bên đường.

Ở cái tuổi ngoài 80 – cái tuổi mà xưa nay người ta vốn thích quây quần, vui vầy bên con cháu thì ông vẫn cần mẫn hàng ngày đem từng bó sen lên bán quanh khu vực trạm thu phí. Trước đây, cứ buổi chiều khi nắng đã dịu xuống, ông đẩy chiếc xe đạp cũ kĩ màu trắng chở đầy sen rong ruổi khắp các ngả đường của Thủ Dầu Một, ngót nghét cũng đã hơn 20 năm.

Ông bán vì một lòng hướng Phật chứ không phải vì mưu cầu vật chất.
Hình ảnh ông cụ ngoài 80 vẫn một mình bên những bó sen.
Ngôi nhà của ông rộng tới cả nghìn mét vuông.

Cuộc đời ông là một câu chuyện dài. Từ bé, “ông cụ bán sen” đã thích cuộc sống thanh tịnh, bình yên nơi cửa Phật. Cha bỏ mẹ con ông theo vợ bé, đến năm 19 tuổi, ông ngộ đạo Phật và lên chùa đi tu. Sau 4 năm xuất gia, sư trụ trì qua đời, ông trở lại đời thường và tham gia kháng chiến cứu nước. Hòa bình được lập lại, vì vẫn một lòng hướng Phật, ông quyết định không lập gia đình, chỉ đi bán sen để tỏ lòng thành kính của mình. Ông chia sẻ rằng bán không vì vật chất, mà cho cha mẹ đã mất được vui nơi suối vàng.

Căn nhà được quây bằng nhiều mái tôn cũ kĩ.
“Bộ sưu tập” dép tông tự chế của ông.
Mọi việc đều tự tay làm nhanh thoăn thoắt.

Ông Hai (tên thuở nhỏ ở nhà) là một người rất yêu quý sen. Với ông, sự thanh tao và tinh khiết của những bông sen không gì sánh nổi. Và cũng vì lẽ đó, căn nhà tới cả nghìn mét vuông đất cũng nhất quyết không bán. Ông để đó, trồng sen, lựa những đóa đẹp nhất bán cho người đi chùa lễ Phật. Không những thế, ông còn tự nhận mình là thánh thơ về sen khi có “gia tài” hàng trăm sáng tác.

Những lu nước mưa được xếp gọn gàng vào một góc.
Ông uống nước mưa, tắm sông chứ không dùng nước máy.

Nếu muốn nghe thơ, hãy tới nhà ông Hai để thấy thêm nhiều điều thật kì lạ. Ở miếng đất bạc tỷ nhưng lại chỉ dựng lán nhà bằng những mái tôn đã cũ, bên cạnh là những chiếc lu đựng nước mưa rêu phong phủ mờ và những đôi dép tông được cắt quai và tự chế lại bằng bao nilon xếp đầy quanh sân. Giữa chốn phồn hoa đô thị, ông sống như tách biệt với thế giới ồn ào trong ngôi nhà không điện, không nước sạch, một thân một mình với những bông sen thuần khiết.

Một góc đầm sen tại nhà ông lão.

Cụ bán sen vì nỗi lòng bản thân, chứ không nghèo vật chất hay bị con cháu bỏ rơi như nhiều người vẫn tưởng. Câu chuyện của cụ khiến con người ta phải suy ngẫm: “Thế nào mới thực sự là cuộc sống? Giữa xã hội ồn ã bon chen này, bao giờ mới được an nhiên?”